cap so mien nam lau chua ve

cap so mien nam lau chua ve

soĐoàn người đi qua hậu viện bách hoa lâu, đi ngang một con đường nhỏ thanh u tĩnh mịch, một mãng rừng tùng xanh tốt, đi đến một tiểu lầu cổ điển mà thanh nhã. Đây chính là tiểu lầu các cách biệt trong rừng cây nhỏ,chả trách phía ngoài xảy ra chuyện long trời lở đất mà trong này thì êm ả xem ra chẳng hay biết gì cả. chuaVạn Lợi Tam Ma? capHai mắt Cao Văn sáng người. mienÂu Tề cười nói: soLý Cáp mỉm cười. Tay trái nhanh như thiểm điện đâm thẳng vào con mắt của Mạch Đông Khoan. Mạch Đông Khoan kinh hãi, thân thể xém tí xíu là ngã lăn ra đất, khó khăn lắm mới tránh được hai ngón tay của Lý Cáp.

  namThì ra con kia là kì lân sao? Đúng là ta không nhìn ra. mienBắc phạt thảo nguyên thành công đẩy địa vị quân nhân Hạ quốc lên tầm cao chưa từng có. lauTrung niên kia không ngờ chính là người theo Lâm Hồng đến Lê gia làm quản gia, Vượng Tài. ve Mạch Đông Khoan cũng nói: soViệc này vô cùng quan trọng, sao ngươi lại cho thủ hạ đi làm? Nếu để Ma nữ bị người Ma môn bắt đi thì biết làm sao bây giờ?

  soAhưm, hoàng thượng a, "thánh chỉ" của ngài thật sự quá thô, quá mạnh, thiếp thân thật thoải mái, thật khoái hoạt a! ve Mọi người tránh xa chất lỏng, có kịch độc! ve Lý Cáp mỉm cười, hắn giờ cả người toàn máu, lúc nãy chém giết thì không để ý tới nhưng giờ máu khô lại thì ngứa ngáy cực kì khó chịu, phải quay về Mã Môn bảo tắm rửa sạch sẽ phát. ve Thanh Thanh thì lại hay tấu những khúc nhạc vui vẻ, Liên Khanh thì chỉ cần thấy hắn ở quân doanh về là bám dính lấy hắn, đấm lưng rồi nhảy múa ca hát cho hắn nghe. ve Vương lão bản bỗng chốc quì xuống đất, run giọng nói: “Nhị công tử, ngài đại nhân đại lượng, xin ngài đừng tính toán với....lũ nô tài này...”

  ve Lý Cáp lại càng kỳ quái, sáng sớm như thế này, trời vẫn còn chưa hửng sáng, Thiên Thiên có thể chạy đi đâu được chứ? Mà lại còn đi lâu như vậy? Càng nghĩ lại càng thấy hoảng hốt, càng nghĩ lại càng thêm lo lắng, trải qua một đoạn thời gian sống chung, hắn lại càng phát hiện ra không thể nào rời xa tiểu nữ này được. Ngay cả mỗi tối khi đi ngủ đều phải ôm nàng mới ngủ được, nếu không chỉ cần nàng rời đi hắn liền tỉnh lại. soNgưu Nhị thấp giọng nói: chuaNữ nhân xoay người nhìn về phía trước bước tới, Lý Cáp vỗ vỗ đầu hỏa kỳ lân, ý bảo nó theo sát. namNhư vậy, rốt cuộc cái thế giới này thuộc dạng gì đây? lauHương Hương thấp giọng nhắc lại lời của hắn .